.jpg)
Tháng
2-2010, Chị Trần Thị T, 48 tuổi ở số nhà 206, tầng 2, nhà A4 Tập thể
Dệt Kim, phường Đồng Nhân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội bị mẩn ngứa, xuất
hiện các lớp vẩy ở hai khuỷu tay, lan dần ra hai thái dương, tóc rụng
nhiều khi chải đầu. Nghĩ là bệnh ngoài da bình thường, chị rửa cồn, bôi
thuốc mỡ không đỡ, đến Bệnh viện Da Liễu Hà Nội khám, xét nghiệm, được
kết luận là viêm da cơ địa + rụng tóc, được điều trị bằng kem bôi và
thuốc uống. Đột nhiên, đầu tháng 4 năm 2010 bệnh phát triển rất nhanh:
Lớp vẩy lan ra hai tay, khắp người, cổ, mặt, toàn thân trông rất sợ, đầy
vẩy, dưới lớp vẩy ứa máu, ngứa ngáy toàn thân, tóc rụng từng mảng, chị
luôn phải mặc áo dài, đội mũ. Cả nhà vô cùng lo lắng, đưa đi khám lại và
được kết luận là vẩy nến thể mảng, lại được điều trị bằng kem bôi và
thuốc uống. Chị phải nghỉ bán hàng, người hốc hác, khó chịu, phải nằm
thường xuyên, kiên trì uống thuốc, chấm bôi thuốc mỡ khắp người, vẩy
rụng ra hàng vốc lại mọc mà không đỡ.
Sốt ruột, nghe mách bảo, tháng 6-2011
chị đi khám Đông y Nguyễn Bỉnh Khiêm, uống hơn 30 thang thuốc, không
thay đổi gì, lại quay lại khám Bệnh viện Da liễu được cấp thuốc mỡ, kem
bôi và thuốc uống, kiên trì từ tháng 7 đến hết tháng 10-2010. Tháng
11-2010 chị chuyển sang khám tại Viện Da liễu Quốc gia (tại Bệnh viện
Bạch Mai), sau khi sinh thiết, vẫn được kết luận là vẩy nến thể mảng,
được cấp kem bôi và thuốc uống, tiếp tục kiên trì điều trị. Trong quá
trình điều trị, chị còn được chạy xạ hai đợt tại Bệnh viện Da liễu Hà
Nội, mỗi đợt 5 ngày, mỗi ngày khoảng 5 phút, người đỏ như tôm luộc.
Tuy biết vẩy nến không nguy hiểm ngay
đến tính mạng, hiện chưa có thuốc đặc hiệu điều trị, có khi phải “chung
sống”, nhưng cả gia đình chị hết sức lo lắng, vì chị là trụ cột chính
của gia đình, lại phải nằm bẹp một chỗ.
Tháng 10-2010 tôi đến thăm chị. Lần
đầu tiên nhìn thấy bệnh vẩy nến tôi cũng ghê sợ. Cầm trên tay cuốn sổ y
bạ kẹp hơn hai chục tờ giấy xét nghiệm, đơn thuốc, hóa đơn; nhìn chị
ngồi thu lu, rúm ró trên giường tôi ái ngại khuyên chị thử dùng cây Lược
vàng và đưa cho chị cuốn “Cây Lược vàng quý hơn vàng” bản phô-tô, dặn
đọc kĩ những trang đánh dấu về chữa bệnh vẩy nến.
Gần Tết Tân Mão (2011), người nhà chị ở
Nam Định gửi đến một bao tải dứa cây Lược vàng, chủ yếu là thân, vòi
nhờ tôi ngâm rượu. Còn lá chị cho vào nhiều túi ni-lông, để vào tủ lạnh,
dùng dần. Đúng 28 Tết, chị bắt đầu sử dụng: Ngày ăn 6 lá (lá dài trên
20cm), chia 3 lần trước bữa ăn 20 phút. Đập giập lá, lấy bã và nước xoa
xát khắp người. Tạm dừng sử dụng các loại thuốc Tây. Sau 5 ngày, chị
thấy người thay đổi: Toàn thân như căng ra, nhất là chân, tay, da căng
mọng, chân các vẩy rớm máu, rất khó chịu. Đó là phản ứng có tác dụng như
sách đã nói, thông báo cho tôi biết và tiếp tục kiên trì sử dụng. Thời
gian tiếp theo là những tin đáng khích lệ: Toàn thân dịu dần, vẩy không
ứa máu, tắm nước nóng ấm hằng ngày vẩy rụng rất nhiều, người thấy dễ
chịu. Sau hai tháng, vẩy rụng hết, các vết bắt đầu lên da non, tóc không
còn rụng. Chị sử dụng thêm rượu Lược vàng xoa khắp chỗ bị vẩy nến.
Tháng 4-2011, da chân tay trở lại bình thường, sức khỏe hồi phục, chị
lại đi bán hàng. Tháng 6-2011, chị cùng chồng, con đến thăm tôi, vui
tươi, khỏe mạnh hơn trước, có thể do trút được gánh nặng lo âu về căn
bệnh khó chịu chăng? Tôi khuyên chị duy trì sử dụng cho đến khi khỏi hẳn
và tiếp tục dùng phòng bệnh tái phát.
Gia đình và họ hàng chị cũng vô cùng
phấn khởi, có người nói: “Đó là thuốc tiên dành cho người nghèo và mọi
nhà đều phô-tô cuốn “Cây Lược vàng quý như vàng”, để sử dụng. Ngoài ra,
một người trong họ từ tháng 5-2011 sử dụng Lược vàng để chữa trị biến
chứng tiểu đường, đến nay đã có nhiều chuyển biến khả quan: Đường huyết
hạ, mắt đỡ biến chứng, đang dần hồi phục.
Còn chị T bệnh nhân vẩy nến, yên tâm
vui vẻ ăn Tết Nhâm Thìn. Tôi thực sự vui lây và muốn chuyển lời cảm ơn
của gia đình họ đến Báo Người cao tuổi, đến tác giả cuốn sách “Cây Lược
vàng quý như vàng”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét